Kết quả tìm kiếm cho "mùi nước mắm quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 412
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Trong căn bếp nhỏ của ba chị em cô giáo quê Nam Định ở xã Tân Hiệp (tỉnh An Giang), hương lá dong, nếp mới và mùi thảo quả thơm nồng mỗi dịp lễ, tết. Hơn 30 năm qua, ba chị em cô giáo Vũ Thị Vui, Vũ Thị Tuyết và Vũ Thị Hương bền bỉ giữ nghề gói bánh chưng như một cách lưu giữ hương vị quê nhà giữa miền Tây.
Không dùng mắm ruốc như bún hến Huế, bún hến Mai Xá ở Quảng Trị lại trộn với xì dầu, tương ớt và rau sống, tạo nên hương vị rất riêng.
Sau 51 năm thống nhất đất nước, non sông liền một dải, Việt Nam đã vươn lên mạnh mẽ, đạt nhiều thành tựu toàn diện về kinh tế, xã hội, đối ngoại; ngày càng khẳng định vị thế, uy tín trên trường quốc tế
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Những ngày này, dọc bờ ruộng, ven mương, rau đắng mọc xanh. Vị đắng quen thuộc gợi nhớ bữa cơm quê giản dị mà đậm đà.
Có những ngày đi xa, giữa phố xá ồn ào, ăn đủ thứ sơn hào hải vị, vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất nhỏ. Đó có thể chỉ là một tô canh chua đúng vị, một nồi canh rau tập tàng nấu vội, hay đơn giản là mùi canh cua rau đay, canh cải xanh cá lóc thoảng qua trong trí nhớ. Những món canh ấy không chỉ để giải nhiệt mùa nắng, mà còn giữ lại một phần ký ức, một phần quê nhà trong mỗi người.
Về xã Thổ Tang vào những ngày tháng Ba âm lịch, không khí vốn đã nhộn nhịp của một “đô thị buôn bán” sầm uất bậc nhất miền Bắc càng thêm tất bật. Trong làn gió nhẹ của tiết Thanh minh, hương mật mía thơm nồng lan tỏa khắp các ngõ nhỏ, báo hiệu mùa bánh Dùng mật mía đã về. Đây không chỉ là một món ăn mà là thức quà gói trọn tấm lòng thảo thơm dâng lên tổ tiên của người dân vùng đất cổ.
Ẩn mình trong những hàng quán bình dị hay gánh hàng rong ở Huế có 4 món bánh đặc sản với cái tên nghe “lạ tai” có sức hút khó cưỡng.
Chiều cuối tuần, rời phố thị ồn ào, tôi về Miệt Thứ - vùng đất bình dị, nơi có những con kênh thẳng tắp, xóm ấp yên ả. Không gian hiền hòa và nhịp sống chậm mang lại cảm giác bình yên, gần gũi.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.